Vẻ đẹp đúng chuẩn nữ chính trong các bộ phim thanh xuân vườn trường là đây chứ đâu!
Trên MXH, bạn có thể bắt gặp những girl xinh 10X có hàng trăm nghìn người follow với đủ các phong cách từ ngọt ngào, đáng yêu cho đến gợi cảm, quyến rũ.
Thậm chí có những cô nàng còn theo đuổi phong cách táo bạo, nóng bỏng đến nỗi không ai nghĩ họ chỉ mới 17, 18 tuổi.
Nhưng rồi, bỏ đi quần áo thời trang, sành điệu và lớp make up cá tính để khoác lên mình chiếc áo dài thì cô nàng nào cũng trở thành những nữ sinh vạn người mê với vẻ ngoài nhìn là sẽ thích. Với tà áo dài trắng, loạt nữ sinh như Võ Ngọc Trân, Triệu Vy, Hoàng Anh... trông ai nấy cũng đều giản dị và trong trẻo rất đúng tuổi.
Những cô gái mà năm đó có rất nhiều chàng trai theo đuổi vì mặc áo dài quá xinh là đây chứ đâu!
Không thể không nhắc đến Võ Ngọc Trân - nữ sinh lớp 12 của trường THPT Bình Hưng Hoà trong danh sách những cô nàng mặc áo dài nổi bật nhất MXH. Mái tóc dài đen mượt, nụ cười rạng rỡ cùng vòng eo con kiến giúp Ngọc Trân có một sức hút không thể đùa được khi mặc áo dài
Ảnh Ngọc Trân mặc áo dài bao giờ cũng nhận được lượt like cực khủng. Cô bạn cũng thú nhận mình rất thích mặc áo dài vì chiếc áo giúp tôn dáng nhưng vẫn rất kín đáo, nền nã
Triệu Vy - nữ sinh có cái tên độc đáo của trường THPT Bình Hưng Hoà cũng thu hút mọi ánh nhìn khi mặc áo dài khi sở hữu vóc dáng cân đối và mái tóc dài đen mượt
Cô nàng Triệu Việt Hà - nữ sinh của trường THPT Mỹ Hào (Hưng Yên) lại ghi điểm khi mặc áo dài nhờ vóc dáng mảnh mai, nhỏ nhắn cùng khuôn mặt xinh xắn, đáng yêu như búp bê
Uyên Vy lại sở hữu vẻ đẹp rất nền nã, dịu dàng đúng chuẩn con gái Huế trong tà áo dài. Cô bạn đang làm học sinh lớp 10B3, trường THPT Nguyễn Huệ (Huế). Vy từng nhận được nhiều sự chú ý trong đoạn cầm cờ của lớp chạy khắp sân trường và "diễn sâu"
Tấm ảnh cô bạn Hoàng Anh trong tà áo dài được trang QQ của Trung Quốc dành nhiều lời có cánh khen ngợi như "vẻ ngoài ngọt ngào, đáng yêu, khuôn mặt xinh xắn, thân hình đáng ghen tị, thích hợp để tham gia vào showbiz". Hoàng Anh hiện đang học tại trường THPT Hàn Thuyên (TP.HCM)
Thuỵ Hân - nàng sinh viên trường Kiến Trúc mới đây được báo Trung cả ngợi cũng có những tấm ảnh mặc áo dài rất "đi vào lòng người". Ai nỡ đi qua những tấm ảnh này mà không "thả tim" cơ chứ!
Hoàng Bảo Ngọc là nữ sinh mới đây đã được báo Trung gọi với mỹ từ là "cực phẩm hotgirl". Nhìn cô bạn mặc áo dài thì chắc chắn ai cũng phải trầm trồ vì đã tìm thấy nữ chính y hệt trong các bộ phim về thanh xuân vườn trường với mái tóc ngắn cá tính cùng vẻ ngoài nhỏ nhắn, mong manh
Ngô Thị Kim Yến - sinh viên năm nhất trường Duy Tân chắc chắn đã có một thời cấp 3 sôi nổi vì có nhiều chàng trai theo đuổi. Mặc áo dài xinh thế này thì chắc chắn là nam sinh cùng trường sẽ "đổ" ầm ầm thôi
Chỉ một tấm ảnh chụp từ phía sau khi diện áo dài mà Kiều Trang - nữ sinh trường THPT Nguyễn Du (TP.HCM) cũng khiến truyền thông Trung Quốc phải chú ý. Vẻ đẹp kín đáo và rất mực dịu dàng này chắc chắn sẽ khiến nhiều người ngẩn ngơ khi nghĩ về crush thời cấp 3 cho xem!
Chiều nay Hà Nội mưa rơi, rơi vào nổi nhớ. Chiều nay Hà nội mưa rơi, rơi vào kĩ niệm Mưa, mưa về trên phố xin hạt mưa rơi về nơi miền thương nhớ, em gởi cơn mưa chiều về phương anh. Mưa, mưa về trên phố nhớ chiều Hồ Tây ai đợi chờ ai buông dài tóc mềm.Ánh đèn vàng ngoại ô đưa em về phố vắng,anh đếm hạt mưa rơi đêm Hà Nội. Hạt mưa bay bay vươn đầy mái tóc, để chiều nay mưa rơi đưa anh vào nổi nhớ. Mưa, mưa từ biển vắng, xin hạt mưa rơi về nơi miền thương nhớ, anh gởi cơn mưa chiều về phương em. Mưa, mưa về trên phố, nhớ chiều Hồ Tây ai đợi chờ ai buông dài tóc mềm.Giữa ngàn đão trùng xa yêu từng hạt mưa rơi. Ôi nhớ Hồ Gươm soi đêm Hà Nội. Hạt mưa bay bay vươn đầy vai áo.Đão chiều nay mưa rơi đưa anh vào nổi nhớ. Chia tay chiều mưa rơi, nụ hôn đầu nhớ mãi.Gởi về đão xa xôi Hà Nội chiều mưa. Anh đi chiều mưa rơi, nụ hôn đầu nhớ mãi. Bao nhiêu hạt mưa rơi đong đầy bấy nhiêu tình. Chiều nay Hà Nội mưa rơi, rơi vào nổi nhớ Chiều nay Hà Nội mưa rơi, rơi vào kĩ niệm.
Lễ Phục sinh là ngày gì và lịch sử ngày lễ Phục sinh?
( tintucvietnam )
Lễ Phục Sinh thường được xem là một trong những ngày lễ quan trọng nhất trong năm của người theo Kitô giáo và Công Giáo . Thường diễn ra vào tháng 3 hoặc tháng 4 mỗi năm để tưởng niệm sự kiện chết và phục sinh của Chúa Giêsu từ cõi chết sau khi bị đóng đinh trên thập tự giá.
Lễ Phục sinh là ngày gì và lịch sử ngày lễ Phục sinh?
Lễ Phục sinh là ngày gì và lịch sử ngày lễ Phục sinh?
Lễ Phục Sinh thường được xem là một trong những ngày lễ quan trọng nhất trong năm của người theo Kitô giáo. Thường diễn ra vào tháng 3 hoặc tháng 4 mỗi năm để tưởng niệm sự kiện chết và phục sinh của Chúa Giêsu từ cõi chết trở về sau khi bị đóng đinh trên thập tự giá.
Lễ Phục sinh dựa nhiều vào nguồn gốc lễ Vượt qua của Do Thái giáo. Người Kitô hữu tin rằng cái chết và sự phục sinh của Chúa Giêsu đã hoàn thành những gì mà biến cố Xuất Hành đã tiên báo: giải phóng con người khỏi tội lỗi và đưa họ vào cuộc sống do Thiên Chúa trao ban.
Việc mừng Chúa Giêsu sống lại vẫn được cử hành vào mỗi ngày Chủ Nhật. Tân Ước không có đoạn nào nói về lễ Phục sinh của Kitô giáo nhưng có nói về sự Phục Sinh của Chúa Jesus. Điều này chỉ xuất hiện vào thế kỷ thứ hai sau công nguyên. Các Giáo hội Đông phương thuộc miền Tiểu Á như Ephesus (Êphêxô), Smyrne... (từ chuyên môn Latinh gọi nhóm này là Quartodecimans = thứ 14) theo sát với truyền thống Do thái giáo, và họ mừng lễ Phục sinh theo ngày 14 tháng Nisan, cho dù ngày này rơi vào một ngày trong tuần chứ không bắt buộc phải là ngày Chủ nhật. Họ tưởng niệm ngày Chúa Giêsu chịu chết.
Ngược lại Giáo hội Tây phương tại Rôma, Palestine, Ai cập, Hy Lạp và xứ Gaule (Pháp) lại mừng lễ Phục sinh vào ngày Chủ nhật vì tin rằng Chúa Giêsu sống lại ngày Chủ nhật. Ngày Chủ nhật này có thể rơi vào ngày 14 Nisan của Do Thái, hay là Chủ nhật kế tiếp nếu như ngày 14 Nisan không là một ngày Chủ nhật. Một tuần lễ trước lễ Phục Sinh, được gọi là Tuần Thánh, tính từ ngày Chúa nhật Lễ Lá (hay Chúa nhật Thương Khó) cho đến hết ngày Thứ bảy Tuần Thánh (hay Canh thức Vượt Qua).
Lịch sử ngày lễ phục sinh
Lịch sử ngày lễ phục sinh
Lễ Phục sinh (Easter) được xem là một trong những ngày lễ quan trọng nhất trong năm của người theo Kitô giáo (Công giáo, Chính thống giáo, Tin lành, Anh giáo), là lễ thường diễn ra vào tháng 3 hoặc tháng 4 mỗi năm để tưởng niệm sự kiện Phục sinh của Chúa Giêsu từ cõi chết sau khi bị đóng đinh trên thập tự giá, được người Kitô tin là xảy ra vào khoảng thời gian này trong năm 30 - 33 SCN. (Phục sinh cũng được dùng để chỉ một mùa trong năm phụng vụ gọi là Mùa Phục sinh, kéo dài 50 ngày từ lễ Phục sinh đến Lễ Hiện xuống).
Trong đạo Công giáo, Chính thống giáo, Tin lành, Anh giáo ngày lễ Phục sinh tất cả rơi vào một Chủ nhật giữa ngày 22 tháng 3 và ngày 25 tháng 4. Ngày kế tiếp, thứ hai được công nhận là ngày nghỉ lễ chính thức của hầu hết các quốc gia có truyền thống Kitô giáo, nhưng không được quy định tại Hoa Kỳ, ngoại trừ trước kia ở một số tiểu bang, tất cả đã được bãi bỏ từ thập niên 1980. Lễ Phục sinh và các ngày nghỉ liên hệ tới nó là những ngày lễ di động, tức chúng không rơi vào một ngày cố định trong lịch Gregorian hay lịch Julian (là những lịch dựa theo sự vận hành của mặt trời và mùa). Thay vào đó nó dựa trên lịch mặt trăng nhưng không giống hệt lịch Do Thái. Ngày chính xác của lễ Phục sinh thường vẫn còn là đề tài tranh luận.
Vào Công đồng Nicaea thứ nhất năm 325, lễ Phục sinh được quyết định tổ chức vào cùng một chủ nhật trên toàn giáo hội, nhưng có lẽ chưa có phương pháp nào được chỉ định bởi Công đồng (không may là hiện không tìm thấy nguyên văn các quyết định của Công đồng). Thay vào đó, việc chọn ngày dường như tham khảo từ giáo hội ở Alexandria (Ai Cập), một thành phố nổi danh về sự thông thái vào lúc đó. Thành phố này tổ chức lễ Phục sinh vào chủ nhật đầu tiên sau ngày thứ 14 đầu tiên của tháng âm lịch xảy ra vào hoặc sau 21 tháng 3. Trong suốt thời Trung cổ, cách tính này được diễn đạt ngắn gọn là Lễ Phục sinh xảy ra vào chủ nhật đầu tiên sau ngày trăng tròn đầu tiên hoặc sau ngày xuân phân. Giáo hội Công giáo dùng cách riêng để tính ngày Phục sinh cho đến thế kỉ 6, sau đó có lẽ họ chuyển sang phương pháp Alexandria khi đổi sang lịch Julian bởi Dionysius Exiguus (không có bằng chứng rõ ràng về việc này cho đến thế kỉ 9).
Hầu hết giáo hội trên các đảo cña níc Anh dùng phương pháp Rôma cuối thế kỉ 3 cho đến khi họ áp dụng cách tính Alexandria vào Công đồng Whitby năm 664. Các giáo hội trên lục địa châu Âu ở phía tây dùng cách tính Rôma đến cuối thế kỉ 8 trong triều đại Charlemagne, và cuối cùng họ cũng chuyển sang dùng phương pháp Alexandria. Vì các giáo hội Tây phương (Công giáo, Tin lành, Anh giáo) hiện nay dùng lịch Gregorian để tính ngày, còn các giáo hội Chính thống Đông phương dùng lịch Julian, nên ngày lễ Phục Sinh của họ thường không trùng nhau.
Tại hội nghị thượng đỉnh ở Aleppo, Syria năm 1997, Hội đồng các giáo hội thế giới đề nghị cải cách phương pháp tính ngày lễ Phục Sinh dựa trên các tính toán theo quan sát thiên văn trực tiếp, điều này giúp loại bỏ khác biệt giữa các giáo hội Công giáo, Tin lành, Anh giáo) (Tây phương) và Chính thống giáo (Đông phương). Cải cách này được đề nghị áp dụng từ năm 2001, nhưng cuối cùng nó không được các thành viên sử dụng.
Ý nghĩa của Phục sinh với người Kitô giáo
Ý nghĩa của Phục sinh với người Kitô giáo
Ngày lễ Phục sinh có ý nghĩa rất quan trọng trong tâm thức của người Kitô giáo, là niềm mong đợi vui mừng trong mùa lễ Phục sinh. Trong bài Tín Ðiều Các Sứ Ðồ: "Tôi tin Giêsu Christ là Con độc sinh của Ðức Chúa Trời và Chúa chúng ta. Ngài được thai dựng bởi Thánh Linh, sinh bởi nữ đồng trinh Maria, chịu thương khó dưới tay Bôn-xơ Phi-lát, bị đóng đinh trên thập giá, chịu chết và chôn. Ngài xuống âm phủ, đến ngày thứ ba, Ngài từ kẻ chết sống lại..." Ðó là niềm tin của tín đồ kỷ niệm hằng năm trong lễ Phục sinh cũng như hằng tuần trong ngày Chúa nhật.
Phục sinh là một trong những giáo lý quan trọng nhất và đã được Thánh Kinh Tân Ước nhắc lại nhiều lần. Sứ đồ Phao-lô đã dành trọn chương 15 của lá thư ông gởi các tín hữu tại Cô-rinh-tô để nói về giáo lý này. Lời mở đầu chương 15 cho thấy điều đó: "Hỡi anh em, tôi nhắc lại cho anh em Tin lành mà tôi đã rao giảng và anh em đã nhận lấy cùng đứng vững vàng trong đạo ấy và nhờ đạo ấy anh em được cứu rỗi, miễn là anh em giữ lấy y như tôi đã giảng cho, bằng không thì anh em dầu có tin cũng vô ích"
Một số phong tục trong ngày lễ Phục sinh
Một số phong tục trong ngày lễ Phục sinh
Lửa Phục sinh và trứng Phục sinh
Những ngọn lửa Phục sinh là một trong những phong tục Phục sinh nổi tiếng nhất ở Đức. Chúng được thắp lên trước hết ở các vùng nông thôn Bắc Đức. Nhưng trong các khu vườn nơi đô thị hoặc thí dụ dọc theo triền sông Enbơ cũng có những ngọn lửa Phục sinh. Dân làng, hàng xóm, bạn bè thường tụ tập đốt lửa vào ngày thứ bảy trước lễ Phục sinh, ở một số vùng lại vào chủ nhật hoặc thứ hai. Cành củi khô được đem ra đốt.
Lửa Phục sinh trở thành phong tục dân gian từ thế kỷ 16, bắt nguồn từ những tập tục có từ trước công nguyên. Theo đó, hơi ấm và ánh sáng sẽ xua đi mùa đông. Ngoài ra lửa sẽ khiến cho đất đai trở nên màu mỡ. Theo truyền thống đạo thiên chúa thì lửa Phục sinh là một biểu hiện của việc Đức Chúa hồi sinh.
Cưỡi ngựa Phục Sinh ở Oberlausitz
Vào ngày chủ nhật Phục Sinh, đàn ông mặc lễ phục cưỡi những con ngựa được trang hoàng lộng lẫy rong ruổi trên khắp vùng Oberlausitz, bang Sachsen. Theo phong tục cổ, khoảng 1.600 kỵ sỹ Phục Sinh ngồi trên yên ngựa do lòng mộ đạo sâu sắc. Trên đường đi sang xứ đạo lân cận, những người đàn ông mình mặc lễ phục đen, đầu đội mũ ống loan tin Chúa Giêsu đã phục sinh
Vẻ đẹp tuyệt vời của Nhà thờ Đức Bà Paris trước vụ cháy
( vietnamnet.vn )
Là một trong những biểu tượng của văn minh Thiên chúa giáo phương Tây, Nhà thờ Đức Bà Paris nổi tiếng thế giới bởi các giá trị kiến trúc và văn hoá mà công trình này mang lại.
Nhà thờ Đức Bà xây dựng từ thế kỷ 13, hoàn tất vào thế kỷ 15, tọa lạc tại đảo Cité trên sông Seine ở thủ đô Paris. Không chỉ là vị trí trung tâm, nơi đây còn được cho là nơi phát tích của thủ đô Paris từ một làng chài nhỏ bé hơn nghìn năm trước.
Nhà thờ Đức Bà Paris
Vị trí địa lý đặc biệt này đã khiến Nhà thờ trở thành biểu tượng mang tính lịch sử, gắn liền với quá trình hình thành và phát triển của Paris.
Nhà thờ Đức Bà Paris
Tòa nhà này có chiều dài 128m, chiều rộng 48m, cao tới 96m, có thể chứa được 6.500 người. Đây không phải là Nhà thờ lớn nhất nước Pháp nhưng có tầm ảnh hưởng và sức thu hút nhất.
Nhà thờ Đức Bà Paris
Là công trình tôn giáo nổi tiếng nhất của phong cách kiến trúc Gothic, Nhà thờ Đức Bà Paris có các mái vòm cong hình xương cá đối xứng hai bên. Bên ngoài có các tháp nhọn, bên trong là mái trần cao vút với các tấm kính và ô cửa sổ vạn hoa, công trình lịch sử này đã đi vào nhiều tác phẩm văn học kinh điển.
Nhà thờ Đức Bà Paris
Năm 2013, nhà thờ Đức Bà Paris đã kỷ niệm 850 năm tồn tại bằng một loạt các buổi trình diễn nghệ thuật quy mô.
Nhà thờ Đức Bà Paris
Nhà thờ Đức Bà Paris
Nhà thờ Đức Bà Paris từng bị huỷ hoại vào cuối thế kỷ 18, thời gian diễn ra cuộc Cách mạng Pháp (1789). Công cuộc trùng tu sau đó dưới sự chỉ đạo của kiến trúc sư Eugène Viollet-le-Duc phải đến cuối thế kỷ 19 mới kết thúc.
Bên trong Nhà thờ Đức Bà Paris
Sau hơn 8 thế kỷ tồn tại, Nhà thờ Đức Bà Paris mang trên mình tất cả những giá trị lịch sử, tôn giáo, kiến trúc, văn hoá… để trở thành một trong những biểu tượng lớn nhất của nền văn minh thiên chúa giáo phương Tây.
Bên trong Nhà thờ Đức Bà Paris
Mỗi năm gần 13 triệu du khách trên toàn thế giới ghé thăm Nhà thờ Đức Bà Paris, biến nơi đây thành công trình lịch sử đón nhiều khách du lịch nhất tại châu Âu.
Bên trong Nhà thờ Đức Bà Paris
Tháp chuông nổi tiếng của Nhà thờ Đức Bà Paris.
Trước vụ cháy lần này, Nhà thờ Đức Bà Paris đang trong giai đoạn cải tạo phần phía sau, nơi có các khung vòm và tháp nhọn. Lính cứu hỏa đã kiểm soát được hỏa hoạn và tránh được để xảy ra viễn cảnh tồi tệ nhất xảy đến với biểu tượng nước Pháp này. Điều may mắn là cách đây 4 ngày, 16 bức tượng đồng nổi tiếng trong nhà thờ đã được di chuyển để phục vụ công tác trùng tu.
Nhà thờ Đức Bà Paris bốc cháy sớm 16/4.
Tổng thống Emmanuel Macron tuyên bố sẽ phục hồi nhà thờ lịch sử. “Nhà thờ này, tất cả chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng lại. Chúng ta sẽ kêu gọi những nhân tài giỏi nhất... và chúng ta sẽ xây dựng lại... Bởi vì đó là những gì nước Pháp trông đợi, vì đó là những gì lịch sử của chúng ta xứng đáng, bởi vì đó là định mệnh của chúng ta”.